Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Viết vì điều gì ?

Nguồn ảnh từ trang nhà anh fususu.com

Trước khi mua máy tính mới, mình nghĩ khi đã có lại sẽ viết cho bằng hết những gì mình muốn nói, sẽ được gõ bàn phím trên trang blog này. Không biết sao những ngày có biến đó mình thèm được viết lắm, cảm xúc cứ nhảy múa lên từ hoang mang đến tuyệt vọng và cả bình an, sự điềm tĩnh, không rơi nước mắt nỗi luôn. Thực ra thì những suy nghĩ  mình sẽ về điều gì đó đang ở dạng ý tưởng, một cái tên cho tựa đề chứ chưa hẳn là phần nội dung của câu chuyện.

Khi có máy lại rồi thì sao ?
Thì chẳng biết nên viết gì bây giờ.

Làm sao để có thể viết hấp dẫn, gãy gọn, xúc tích, chất lượng, có chiều sâu như chị Rosie Nguyễn, nhẹ nhàng đằm thắm như chị Thái Minh Châu, rồi đến dễ thương, dung dị đời thường, bình an như bác Hoành của blog đọt chuối non, tràn đầy năng lượng nhiệt huyết như Đăng, yêu thương ngọt lịm như bạn Giao Giao…và còn rất nhiều người giỏi dang khác mà mình chưa có dịp biết. À tới đây thì mình đang đi lệch hướng rồi, mỗi người đều có một cái chất riêng tạo nên con người của họ, và mình cũng như thế, làm sao phải ép buộc mình giống với họ, nếu muốn thì mình chỉ có thể là quan sát, học hỏi những điều hay, sẽ hữu ích hơn là mong muốn được y như con người họ.

Con người mình muốn trở thành sẽ là ai trong số những anh chị kể trên ?
Không ai hết, chỉ là mỗi người có một điểm gì đó khá hay ho nó hấp dẫn mình, mình muốn nuôi dưỡng, ươm mầm và phát triển những điều đẹp đẽ đó lớn lên từng ngày.

Khi có một chị post tấm hình về nơi chị đi qua trên facebook, có người trầm trồ, khen ngợi rồi bình luận rằng :
 “ Em ước gì được đi như chị”
…“Hãy đi khi còn có thể”…Tức là thôi đừng ngồi đó mà ước mong giống với người ta làm chi mà hãy vươn mình ra, vác ba lô lên và đi đi, để đến tuổi già không phải chắp miệng mà nói giá như nữa…

Rồi gần đây mình thấy bạn Painer Man hay vẽ tranh hoạt họa, có hình con mèo mông bự ú nu hay ngồi bên thằng nhóc cởi trần mặc cái quần đùi màu đỏ, cũng có người ước này ước kia giống bạn ấy:
“Ước gì tôi được như anh ấy. Vẽ những hình ảnh vui nhộn, làm cuộc sống thêm vui tươi”… “Cứ vẽ đi bạn. Vui buồn tính sau”

Mình thì đang muốn thực hành viết, viết về cuộc sống, chia sẻ kinh nghiệm học một kỹ năng nào đó, những câu trích dẫn hay tâm đắc khi đọc sách trích ra rồi bình luận nó, cuối cùng thì liên đới với cuộc đời mình, về những sai sót yếu kém của bản thân, viết ra để thấy mình cần sửa, nhắc nhở bản thân.

Nên không nhất thiết làm khó chính mình để làm gì, suy nghĩ mình là người không hoạt ngôn xuất sắc, vì mình đã từng học văn rất chi là í ẹ, tới đây thì lại nhớ thời phổ thông năm lớp 10, làm tập làm văn mà khi đã vật vã nặn óc với mở bài, thân bài còn kết bài thì quay xuống hỏi hai bạn Quỳnh, Liên “phần này làm sao tụi mày, tao viết như vậy đã được chưa”, đến cuối mà làm cũng không xong, mình thật là tệ mà. Những suy nghĩ này cứ để nó bám lấy mình, mặc định cho quan điểm của mình thì chẳng bao giờ mình sẽ viết được cái gì hết cả.

Thắm à, chẳng phải đã có lần mày bỏ mặt tất cả để đi làm không lương cho vị trí copywriter đó sao, lúc đó mày là một đứa học kỹ thuật mà đòi viết văn, mày có sợ điều gì không, khi trong người kỹ năng viết hoàn toàn nằm ở mức zero, có biết cái khỉ khô gì đâu, vậy mà mày cũng lăn lộn trong đó 3 tháng chứ ít gì.

Vậy nên, lựa chọn bắt đầu từ điều nhỏ nhất nhé “Cứ viết xuống đi chuyện hay dở tính sau”.

SG, 07.05.2016

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Có một người bạn lặng im nghe mình nói




Có một người bạn luôn im lặng chờ mình được trải lòng lấp đầy những khoảng trống trên trang giấy. Khi lòng rối bời, mình không biết phải thở than với ai ngoài bạn ra.

Muốn tìm một người chỉ cần ngồi ngay ngắn mà lắng nghe thôi cũng không phải dễ dàng gì. Mình không thể luyên thuyên nói mãi về một câu chuyện nào đó mà chỉ vỏn vẹn ngắn gọn, không trọn vẹn đong đầy cảm xúc, rồi phải gói gém làm sao cho đủ hết ý ( hiếm ai đủ độ kiên nhẫn lắng để mà nghe)

Mình đã chọn ngồi xuống, cầm viết và cứ thế đối thoại với chính mình trong một cuốn sổ, viết tất cả những dòng xuất hiện trong đầu ra một trang giấy màu vàng – loại giấy mà mình thích nhất.


Bạn sổ này hay lắm, cho mình được rèn chữ, cho mình nói ra mọi điều bằng những từ ngữ mà mình gom góp bấy lâu nay, thật là hữu ích vô cùng, vì mình không nhiều lựa chọn nào hay hơn để nói, để trút hết mọi tâm tư cảm xúc khi gặp chuyện chẳng may, nói những điều thật lòng với con tim.



Khi mà cả tháng nay những phương tiện thiết bị điện tử không còn bên mình, mình mới thực sự quan tâm đến bạn sổ xếp gọn trong thùng. Viết nhật ký hàng ngày, viết những điều biết ơn. Những ngày này mình viết rất nhiều, muốn nói đủ thứ chuyện, mà nơi cho mình làm điều ấy một cách mindfullness duy nhất chỉ có thể là bạn. Bữa đi nghe chia sẻ "Đọc để khởi nghiệp", một anh có nói rằng:"Ai bệnh gì thì viết ra, nhìn vô đó căn cứ hôm sau để sửa dần, tự mình giải quyết lấy nó, viết ra cũng là cách để mình nhớ được lâu hơn". Những ngày tháng tư mình không viết về thiếu sót, sai lầm để rồi dằn vặt bản thân mà viết về cảm xúc, trò chuyện với người bạn quan trọng nhất cuộc đời mình, về chuyện ly kỳ mà lần đầu tiên được trải nghiệm, viết ra được thấy lòng nhẹ tênh, thong dong không nghĩ ngợi gì cho nhiều, chuyện gì rồi cũng sẽ qua ổn cả thôi.

Ngay lúc này đây bạn trở nên thật quý giá với mình. Không biết rằng cái file nhật ký mà mình lạch cạch gõ trên trang word dài cả trăm trang có ai đó đọc nó chưa hay đã bị xóa đi sạch sành sanh, hay là đang yên vị trong một cửa tiệm nào đó rồi chăng, mà chắc chẳng ai rảnh đâu nhỉ.


Sau này mình sẽ có thêm hai, ba,...n bạn sổ nữa chứ không phải là một. Nếu có ai đó vô tình cầm bạn lên và đọc được những dòng mình viết gọi là bí mật thì họ cũng khó có lòng mang bạn rời xa mình, vì không quan trọng với họ, bạn là bạn của riêng mình chứ thì lấy cớ gì bạn bỏ mình ra đi. 


Cảm ơn bạn vẫn còn bên mình !
Mình biết ơn vô cùng.


SG, 23.4.2016




Yêu thương chính mình