Trả lời câu hỏi trong link đăng ký tham gia event " Chuyến xe tuổi trẻ, lên đường "
Hãy chia sẻ một sự kiện/câu
chuyện giúp bạn thay đổi lối sống hoặc thói quen của bản thân?
Câu
trả lời của mình không hẳn nói về sự thay đổi của bản thân, nó chỉ là cú tọt
lét khích lệ, đẩy nhẹ mình ra khỏi vùng an toàn.
“Bất
cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp”
Câu chuyện xoay quanh những người bạn mà mình
may mắn được gặp, những người bạn tích cực, tràn đầy năng lượng nhiệt huyết tuổi
20. Mỗi người đều có một bài học đáng quý biết bao để mình nhìn vào làm gương
soi lại chính mình, đó là nguồn động lực đến từ bên ngoài, nghiêm túc mà nói
thì thật khó khi lấy những ảnh hưởng này làm đòn bẩy đẩy ta lên thật lâu giúp
mình thay đổi. Nhưng dù sao theo mình nó có mặt tốt của nó, dù gì cũng giúp
mình thấy được điều ý nghĩa của cuộc sống, cứ xem là nguồn cảm hứng mới đi và
điều quan trọng rằng bên trong mình cũng muốn trở thành con người như vậy.
Ngày
mình bước chân đầu tiên đăng ký tham gia làm tình nguyện ở một clb thiện nguyện
gồm tất cả các bạn sinh viên đến từ các trường khác nhau trong Sài Gòn này. Chỉ
là ao ước được trở thành một người làm tình nguyện chứ không ngờ rằng được các
bạn dạy cho nhảy flashmod thích vô cùng thích, cũng tại nơi này mình gặp thêm
nhiều bạn mới, mở rộng được vùng an toàn của mình, rồi cùng chung trên một chuyến
xe cho đi những gì mà tụi mình có mong giúp những hoàn cảnh khó khăn khác, đi đến
những nơi có điều kiện thiếu thốn từ sinh hoạt cho đến cổ vũ trong hành trình tìm
đến con chữ của các em nhỏ. Mấy đứa con nít nó đen đúa, tèm lem, không thơm tho
gì mấy nhưng tụi nó có một nụ cười sáng, ánh mắt hồn nhiên trong veo, vui đùa lạc
quan hết sức. Bạn MC cầm mic hỏi :
“Sau này lớn lên con muốn mình trở thành gì ?”.
Có đứa
ngập ngừng, ngơ ngác không hiểu tụi mình hỏi cái gì, vì nó lạ lẫm có khi còn
quá xa để nghĩ.
“
Con sẽ phụ ba mẹ nấu cơm, giặt đồ, trông em để ba mẹ lên rừng hái măng”
Trời
ơi, không có một ngành nghề thầy giáo, kỹ sư, bác sĩ hay ông này bà nọ nào được
trả lời. Tụi mình đứa nào cũng nghẹn lời, khóe mắt cay cay, không biết phải nên
nói gì với các em. Ngày cuối nơi rừng thiên nước độc nói lời tạm biệt bà con,
các cô giáo tận tụy, không quên dặn dò tụi nhỏ ráng học, rồi các em sẽ được như
anh chị này nè.
Mình
trở về bắt đầu nghĩ rằng mình hiện tại đủ đầy, không mấy khổ cực thiếu thốn như
tụi nhỏ mà sao vẫn đứng yên, phải thay đổi mong có ngày tốt lên chứ.
Kể từ
đó mình tiếp tục đi tìm kiếm những người bạn hay ho, làm đầy con người mình ao
ước.
Trong
một thế giới mà con người càng ngày xa nhau, thông tin hàng ngày đảo lộn thì những
lần được đi mình lại có thêm niềm tin rằng xung quanh vẫn còn người tốt như những
người bạn xa lạ lần đầu gặp, thêm lần gặp tiếp theo ta lại là bạn bè thân hơn,
hay có người đôi khi chỉ mở lời “ em cần gì thì cứ nói với chị” ngỏ ý giúp mình
lúc trúc trắc trục trặc.







