Nhanh như chớp mới sáng còn hớt ha hớt hải tìm địa chỉ khắp chợ
Lái Thiêu mà khi nghe chuông báo beng beng đã biết hết thời thiền buổi chiều, vài phút dành
cho nghe Pháp thoại rồi ai về nhà nấy.
Chắc có thể vì duyên lành tới phụ trợ cho mình sao ấy. Mình chở
thằng em tới trường là đi luôn, rất sớm, trước một ngày lại quên bẵng gọi điện
hỏi chi tiết địa chỉ ra sao, coi như xong nghĩ rằng chẳng lẻ mình chạy về chứ
không được tích sự gì, quanh khu chợ mình đi hết đường này tới đường khác, lơ ngơ
như kẻ bị lạc có đường đi tới tận hai ba lần. Google map, map me không có, hỏi
xe ôm không biết gọi điện thông báo không liên lạc, đã trễ giờ còn vài phút
thôi tìm đường kiểu gì đây trời, ở Sài Gòn chỗ lạ mà có tên tuổi là đi cũng tới,
còn quê mình hỏi đường chẳng ai biết, phải hỏi chỗ đó tên gì, gần chỗ nào chứ
có ai nhớ tên đường làm gì. Dù sao đã tới đây rồi nếu không thiền thì nhất quyết cũng tìm cho ra, cha mẹ ơi đi sao lạc lạc đâu đó nó lòi ra cái đường gần gần
đúng, rồi cũng chẳng biết ẽm ở đâu luôn, lũi đại cái thấy nó nằm chình ình ở
kia kìa, ôi vui. Lần đầu đi mà may quá.
Có một giờ dành cho hơi thở các giờ sau cho thiền tuệ quán
chiếu thân tâm. Ok giờ đầu mình làm tốt, cơ thể tỉnh táo tập trung chánh niệm
hơi thở, thở vào thở ra cảm nhận rõ ràng từng hơi, khi nghe chuyển thì không biết
mình bị cái gì mà không quán được gì hết, thở thở, hôn trầm, dật dựa gật gà tới
lui.
Hôm nay mình đến đây, được ngồi đây thực tập cùng mọi người, nhận ra mình chẳng biết gì về thiền, chưa nắm được căn cơ của đạo, còn phải học dài dài.
Hôm nay mình đến đây, được ngồi đây thực tập cùng mọi người, nhận ra mình chẳng biết gì về thiền, chưa nắm được căn cơ của đạo, còn phải học dài dài.
Ghi lại lời thầy dạy:
Cố gắng tinh tấn dần dần, không quán được thì quay về hơi thở, thở làm
sao mà bên trong luồng khí ấy chạy thông khắp cơ thể. Chỉnh đốn tâm cho nhẹ
nhõm bớt ra, quán được thì tốt chỉnh luôn cả thân, khí huyết lưu thông giảm đi những chỗ bị đau.
Cái thân của chính mình ngồi thiền nó đau đớn thế này thì cũng
hãy hiểu nỗi đau của người khác, họ chưa tu tập, họ có những nghiệp lực khó
khăn nên đừng xung đột nổi sân với họ.
Người đã có hiểu biết về tu tập thì hãy chú trọng thực hành chớ nên nói hay nói
tốt mà không làm ít nhiều thì chẳng khác nào đi quảng cáo marketing cho thiền,
mình nói với người khác toàn đẹp đẽ quay lại nhìn mình thì làm không được.
Những ai nghiêm túc trong 10 ngày thì lợi lạc lúc này sẽ thấy rõ ràng, thực hành trong đối phó thì bây giờ có phần khó khăn hơn chút, người mới lần đầu tập tu thiền thì khả năng nắm bắt những cảm thọ vi tế chưa có, hơi thở còn nặng nề nhưng không sao nên tịnh tâm bằng hơi thở.
Những ai nghiêm túc trong 10 ngày thì lợi lạc lúc này sẽ thấy rõ ràng, thực hành trong đối phó thì bây giờ có phần khó khăn hơn chút, người mới lần đầu tập tu thiền thì khả năng nắm bắt những cảm thọ vi tế chưa có, hơi thở còn nặng nề nhưng không sao nên tịnh tâm bằng hơi thở.
Sân. Khi người khác làm mình sân cũng chớ nên chấp nhất họ,
né họ ra không thì chính mình cũng đừng quay lại tạo sân, hai bên có xung đột
thì ngay chính tại lúc đó đã tạo quả không tốt.
Hôn trầm. Hít vào một hơi thật sâu sâu nhất rồi thở tống hết
hơi ra, làm như vậy vài lần rồi quay về thở tự nhiên.
BD, 27.2.17
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét