Mình có còn muốn đi Đà Lạt nữa không ?
Sinh nhật 25 tuổi, mình rất rất muốn đi Đà Lạt, phần vì đủ thứ chuyện chẳng biết làm gì với nó đây, lẳng lặng đi đâu đó là cách của mình, từ lần leo núi ở Ba Vì thì nhận thấy rõ rằng dù có đi đâu cho thỏa chí thì khi quay về cũng phải lao đầu vào giải quyết đối mặt với nó, sự ngổn ngang rối như tơ vò vẫn nằm im ở đó chứ có được dọn dẹp ngăn nắp đâu.
Sinh nhật 25 tuổi, mình rất rất muốn đi Đà Lạt, phần vì đủ thứ chuyện chẳng biết làm gì với nó đây, lẳng lặng đi đâu đó là cách của mình, từ lần leo núi ở Ba Vì thì nhận thấy rõ rằng dù có đi đâu cho thỏa chí thì khi quay về cũng phải lao đầu vào giải quyết đối mặt với nó, sự ngổn ngang rối như tơ vò vẫn nằm im ở đó chứ có được dọn dẹp ngăn nắp đâu.
Ừ mình chưa biết phải làm gì tiếp theo, mình cần lắm về với
thiên nhiên, dự là đi cho bằng được Đà Lạt nhưng thực ra đã theo tụi bạn team trekking đi Tà Năng, ôi hay quá được vào rừng rồi, đang trong lúc tiếc nuối
chưa đăng ký được khóa tu thiền Vipassana ở Nam Cát Tiên thì đây là món quà
tinh thần hay nhất.
Dù sao thì tháng một năm hai ngàn không trăm mười bảy mình khá mùa thong thả dư
dả thời gian, ngày mở link đăng ký khóa thiền lần cuối mình điền thông tin gởi đi ngay lập
tức, chờ sư cô hồi đáp thì vẫn sắp lịch cho chuyến đi vào hoang dã,
hiihii.
Cứ thế mà đi thôi từ hai ngày ở Tà Năng đến mười hai ngày ở Hồng Trung Sơn ở trong
lành tươi mát cứ nối tiếp nhau, mình mừng
rú lên vì vui sướng,
Nhìn lại thì cuối cùng mình đang tìm kiếm trải nghiệm đem lại cảm giác
thích thú thỏa mãn cho chính bản thân, cái này là tâm tham sinh khởi lên nè. Vậy đó
về với cỏ cây hoa lá an tịnh trên mức mong đợi, thực hiện được điều ước thì việc có đi Đà Lạt hay không nó tan biến mất, chẳng còn muốn nữa, đi một mình
nghĩ mà ngao ngán cho chặng đường hơn 300km, phải chi có bạn đi cùng bán vui
cho mình hay chỉ cần ngồi phía sau cho mình yên tâm bớt sự buồn tẻ một mình
một ngựa bon bon trên đường thì hay biết mấy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét