Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

Gởi bạn mới bắt đầu học tiếng anh

Hôm nay trên tivi có chương trình Thay lời muốn nói, khi cô Quỳnh Hương hỏi khán giả bạn có ấn tượng muốn gởi niềm tin đến bé nào trong sáu câu chuyện ước mơ đã được kể. Mình đang dọn dẹp chỉ mở tivi lên để đó cho nó hát đến khi hết, vừa nghĩ nghĩ về câu hỏi trên. Hay là mình sẽ làm điều này, tại sao không ?
Mình muốn nói mình có niềm tin rằng những người bạn đang từng bước nỗ lực học ngôn ngữ mỗi ngày một ngày nào đó sẽ trở nên thật xịn, khác hơn tốt hơn so với chính mình của ngày hôm qua. Vì sao có niềm tin này ? Rất là đơn giản, mình đã thấy có rất rất nhiều người, một vài người bạn ở  ngay bên cạnh mình đã làm được, và mình cũng đã làm được chút xíu thoát cảnh bị điếc tiếng Anh, họ bắt đầu từ con số 0 đến trở nên thành thạo, phiên bản tốt nhất mà họ mong ước. Đâu có ai là mất gốc đúng không, chúng ta có được sinh ra tại đó đâu mà có gốc, chẳng qua cách học chưa phù hợp. Khi được hỏi “bạn đã học tiếng  Anh bao lâu rồi”, đây là câu hỏi phổ biến mà event, hội thảo, buổi chia sẻ nào cũng được hỏi. Có bạn trả lời rằng học được 10 năm, 8 năm, 7 năm,…nhưng thực ra những năm tháng đó chúng ta có thực học không ? có dành thời gian tiếp xúc, kiên trì học liên tục mỗi ngày không ? Tiếp theo có hàng ngàn câu trả lời rằng “mình không có động lực để bắt đầu, môi trường đâu ra mà thực hành đây”. Động lực và môi trường trong lúc học là cần chứ không phải không, nhưng có nó rồi mình có làm tốt hơn không ? Thực ra chẳng cần tìm đâu xa, động lực và môi trường ở ngay trên giường, ngay bên cạnh bạn đó bạn có thấy nó chưa ? Những kênh học, nguồn hướng dẫn chia sẻ thực tế rất gần với đời sống ở quanh mình kìa.

Ví dụ như trên Britishcouncil có Word on the Street là một chương trình chuyển tải được nhiều nội dung, từ giao tiếp đời thường, từ vựng và collocation mới cho đến những thông tin, luận điểm học thuật, có cả văn hóa, lịch sử và những yếu tố giải trí khác nữa.

Link xem: https://learnenglish.britishcouncil.org/en/word-street. Ngoài ra chương trình này đã được VTV7 vietsub lại một số bài cho bạn dễ theo dõi.

(Link xem: http://bit.ly/2viVcxM). Nay còn có thêm chương trình Follow us là chương trình thực tế tại Việt Nam với một vị khách người nước ngoài: http://bit.ly/2uKwPYd

Hay như chuỗi series này gồm các tình huống giao tiếp rất dễ hiểu. Link: http://bit.ly/2u9CRyn. Đọc tách ghép âm theo kiểu vui nhộn con nít: http://bit.ly/2uaq1zM. Podcast dạng radio thì có Spotlight enlish (giọng Anh-Mỹ, đọc rõ, chậm từng từ, âm cuối),  All ears enlish ( các bài chia sẻ hướng dẫn của hai cô giáo vui tính Gabby và Lindsay, kênh này có anh Fususu có viết lại transcript và dịch tiếng Việt cho bạn nào không nghe kịp, nội dung các chủ đề giao tiếp),  VOA…Còn rất là nhiều kênh hay khác, bạn xem clip này rồi cứ tiếp tục tìm kiếm trong những điều các bạn thích thì tự nhiên ngày nào đó bạn sẽ tìm ra được những nguồn học hay, phù hợp cho riêng bạn, rồi nâng dần độ khó lên.

Những nguồn này vừa giải trí vừa có nhiều cái hay thực tế đời thường mình hay gặp hàng ngày, tạo cảm giác thích thú thoải mái vui khi xem, mình cũng học thêm kha khá cái hay.

Quay trở lại ý của mình đó là đầu tiên những bạn hay thắc mắc, còn bối rối nên tìm phương pháp nào để học, cách nào là tốt nhất, bây giờ chẳng có gì thì bắt đầu từ đâu ? Tại sao không dừng việc hỏi những câu này lại mà chuyển qua hỏi mình rằng mình có tin vào chính mình không ? Tin mình sẽ phát âm đúng và chuẩn, nghe tốt hơn, nói không còn bập bẹ nữa mà sẽ trơn tru phản xạ nhanh hơn, không còn mang âm Việt hóa quá nhiều mà đổi lại sẽ tây hơn, dù accent vùng miền nào không quan trọng miễn là đúng và chuẩn trước đã, khắt khe và ý thức mình đừng có quên âm cuối, không được sờ lung tung. Đó là cách của mà mình vẫn hay làm để nhắc mình thực hành lặp đi lặp lại nhiều lần không thấy chán.


Một khi đã có niềm tin mình làm được rồi tiếp tới sẽ tìm phương pháp học. Tới đây thì lại thấy có quá nhiều cách không biết nên theo cái nào. Theo mình cốt lõi quanh đi quẩn lại chỉ có bấy nhiêu cách đó thôi, trong group viết 100 từ này một tuần qua có nhiều anh chị, các bạn đã đi dạy cũng có chia sẻ, giải đáp một số cách tương tự nhau, chỉ có khác là có thêm phần biến tấu phụ họa cho nó vui hơn tạo cảm giác thích thú khi học. Nên dành một ngày đọc qua tất cả các cách ( phương pháp học sâu deep learning, shadowing, nghe chép chính tả, tách ghép âm…), rồi ngồi xuống lựa chọn một cách làm theo dành thời gian thực hiện cách đó nếu thấy không ổn thì chuyển cách khác cho tới khi phù hợp thực sự với chính bản thân mình. Thích về cái gì thì tìm chủ để đó học. Mình thích yoga nên đi tìm đến kênh Yoga with Adriene (cô người Texas, nói cũng dễ nghe, từ đơn giản) hoặc muốn tập bài tốn nhiều năng lượng hơn thì có dạng yoga workout của kênh Yoga with Tim.

Trong group học tiếng anh của chị Hằng mắm thuyền nan chị có nói mà mình tâm đắc  rằng việc đi tìm phương p đúng là đúng nhưng chưa phải đã đủ. Có một bàn thức ăn ngon nhưng không ăn, ngồi nhìn khen ngon thì không no được. Phải ăn, nhai kỹ và nuốt mới no lòng được.
Biết phương pháp đúng cũng giống như được mời đến ăn tiệc.
Dù là bữa cơm đạm bạc hay tiệc tùng linh đình đều phải ăn, phải học, cày bừa liên tục mới nên.”
Mình cũng chẳng phải giỏi giang gì cũng đang trên đường đi học một ngôn ngữ, đã qua rồi những ngày đọc từng âm mà các cơ miệng mỏi lừ, khát nước liên tục, nghe chữ được chữ không nay đã thoát được cảnh này mình thấy có những điều trên muốn viết lại các bạn đọc chơi.   
Chúc các mỗi ngày chơi với ngôn ngữ thật vui, sớm có tình yêu với nó.

Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Cái giá của kỳ thực tập không lương


Nhân trên group viết 100 từ có chủ đề về sự lựa chọn mình cũng viết về một trong những lựa chọn nhớ nhất cuộc đời của mình

Mấy năm sinh viên ở nhà trọ mình có một cái đài của Nhật mua từ chợ Nhật Tảo chỉ với giá 200k, âm thanh chất lượng nghe thật đã tai, mục đích mua nó để bỏ đĩa vào nghe tiếng anh mà được mấy bữa đầu thôi không duy trì được lâu, sẵn có máy tính tìm được phần mềm sang chép đĩa vậy là cứ mua đĩa trắng về chép nhạc Taylor Swiff, Westlife, Michael to Learn Rock vào nghe. Radio có nhiều chức năng mình còn nghe các đài fm, giờ nào phát mình đều thuộc nằm lòng, đến nỗi còn mơ ước ngày nào đó trên radio phát đi tiếng nói của mình nữa. Mình cứ nghe ngày qua ngày, thuộc từng phong cách dẫn đến cách ăn nói của mc miền bắc sẽ dùng từ gì, người miền nam hay pha trò dùng cách nói thế nào.

Những ngày thực tập trở thành một copy writer

Rồi điều đến thì tự nhiên nó đến. Nhờ có Facebook mà mình đến gần hơn với MC, sau những bình luận, inbox chỉ chị tìm mèo cho bé trong nhà mình được hỏi “em có muốn vào công ty chị thực tập không? Cơ hội tới gật đầu liền, mà chưa biết cần có kỹ năng gì để làm được việc, yêu cầu ban đầu là sáng tạo và có khả năng viết dù mình đang học kỹ thuật tiếp xúc với hóa chất chai lọ phòng thí nghiệm chẳng có liên quan gì tới viết văn. Đây là môi trường mình mong được đặt chân vào làm, mọi người yêu quý hỗ trợ nhau, nói đi làm vậy chứ cười rần rần từ sáng tới lúc ra về, quá thích luôn đi chứ tội gì không thử.

Tuần đầu mình đọc bài mấy mẫu quảng cáo rồi bắt đầu viết đoạn hội thoại, cùng một nội dung nhưng viết nhiều kiểu khác nhau phù hợp với khung giờ phát sóng văn phong của mỗi mc, qua tuần kế tiếp được giao viết kịch bản cho show phát sóng, mấy anh chị viết trong 3h đến 4h thì mình viết trong 4 ngày, một ngày mình chỉ viết được khoảng 4 cái còn người khác họ viết lên tới 10 cái, những ngày mình sống với deadline, làm sao để chữ nó văng ra mà viết, mình cần phải làm gì để tốt hơn, sau kỳ thực tập này mình có được nhận vào làm chính thức không ? Những câu hỏi không có câu trả lời có cứ cất tiếng nói bên trong hỏi mình mỗi ngày.

Càng làm thì mình thấy rõ ra những hạn chế của bản thân, câu trả lời cũng rõ ràng và mình quyết định không tiếp tục làm ở đây, môi trường showbiz, cuộc sống sang chảnh ở thời điểm đó không phù hợp cho mình, thiếu trải nghiệm, vốn sống, dành thời đọc chưa nhiều, sự linh hoạt trong ngôn từ mình cũng không lanh lẹ hay xéo sắt xỉ vả làm trò hài hước vui nhộn. Nhìn lại thấy những gì mình thích rồi tự kỳ vọng quá nhiều đến khi chính bản thân trải nghiệm thì nó đã khác hoàn toàn. Cho nên bớt thích bằng cái suy nghĩ trong đầu mà thay vào đó yêu thích bằng việc quăng mình dấn thân nhiều hơn để biết mình muốn cái gì.

Mặt phải của lần thực tập này mang lại không nhỏ cho mình, có tiền cũng không mua được, từ đầu mình đã đặt mục tiêu là vào đây để được học, vậy thì không đòi hỏi trả lương thù lao (công ty không có chính sách trả lương cho thực tập). Kịch bản của mình được phát đi cho các bạn dãi đất hình chữ S nghe mỗi sáng, vui lắm vì thấy mình có ích mà, thực thành việc viết có người sửa, khắt khe với sai chính tả, mà về sau tham gia viết bài cho câu lạc bộ tình nguyện thấy cũng không khó, mỗi khi bày tỏ bằng việc đưa ra suy nghĩ, viết review, chỉnh sửa bản thảo sách cho bạn bè cũng gật đầu nhận mà không còn lo sợ ngại ngùng, và điều lớn lao quan trọng là mình làm được điều mình thích, hết mình cho công việc giờ nhìn lại chẳng có tiếc nuối nào dù không được trả lương.

Trước khi thử sức làm việc này mình có hỏi gợi ý một anh rằng “Anh ơi, nếu em vào đó mà làm chẳng ra hồn gì chắc họ lấy chổi quét em đi sớm quá”
Anh trả lời: “ Thà làm một con bò ngu đần như con bò gặm cỏ,
                        Đến khi bước ra trở thành bã mía cứng cáp hơn”

Vậy là làm, vậy là đi trong 3 tháng từ tân phú sang quận 7, xăng lúc năm 2013 là khoảng 25 ngàn/lít, mình mặc kệ tất cả tiền xăng, tiền ăn, tiền lương có hay không lao vào làm cho biết, và giá của nó nhận lại với riêng của mình không hề nhỏ dễ thấy mỗi sáng dắt xe ra đi làm là  được đi qua biết bao nhiêu quận của Sài Gòn.

Vậy nên, bạn ơi nếu yêu thích, xem xét thấy mình có khả năng thì làm tới đi dù có ra sao cũng không chết được đâu, lựa chọn làm hay không là ở bạn, người xung quanh chỉ chia sẻ chứ không làm thay cho bạn, họ không sống trong thân xác suy nghĩ của bạn được, không làm gì cũng là một lựa chọn.

Hình cái radio của mình giờ nó chỉ còn nghe được fm các nút đã bị liệt, sắp cho đi bảo tàng làm đồ cổ, nói chứ sẽ giữ lại mai mốt có mảnh vườn xanh đem ra pha trà mở nhạc xưa lên nghe.








Yêu thương chính mình