Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Chủ nhật một ngày đi và học


Khá lâu rồi mình không tham gia ngày tình nguyện cùng các bạn clb Vòng Tay Ấm, chủ nhật này đi một phen xem sao, gặp lại bé Nga mình cười tít mắt không thấy mặt trời đâu cả, cười sảng khoái cười lớn vì câu hỏi của bé, trời ơi như là tám tỷ năm chưa cười hay sao á, từng làm tình nguyện viên đời đầu bu bám tới giờ mình vẫn thấy dù có nghĩ về nhau như thế nào, không còn tham gia riêng mình với VTA nó là ngôi nhà thứ hai, nhiều kỷ niệm đẹp, chẳng ngại ngần gì nhau, mình là chính mình. Tụi mình cùng đi tới thăm các cụ già vì hoàn cảnh gia đình hay vì một lý do bất kỳ nào đó mà không có nơi nương tựa, con cháu không chăm sóc nên vào chùa Lâm Quang ở. Đây như là một viện dưỡng lão thu nhỏ, không gian chùa không lớn, đi vào phía trong đều tận dụng làm nhà ở cho người già. Đến nói chuyện và hỏi thăm dăm ba câu, thấy mấy cụ rất thích được trò chuyện, được tâm sự, chuyện gì cũng hứng khởi. Bên câu chuyện vui vẻ thì cũng không thể nào dấu khỏi những góc khuất, sự thật không thể chối cãi.

Mình thấy gì ? Chuyện ở. Một thế giới sinh hoạt thu nhỏ của những con người đau yếu bệnh tật vào tuổi thất thập cổ lai hy, ăn ngủ đi lại đôi lúc khó khăn, nó cũng chẳng khác gì ngoài kia, bộn bề ngổn ngang, ganh ghét, nói chuyện không tốt về nhau, dòm ngó, để ý từng chuyện nhỏ nhặt…haizz nghĩ mà đau lòng. “Ở trong này những ngày đầu tháng đầu buồn hiu à con” . Mình nghĩ thầm nếu như các cụ này được biết đến thiền thì hay biết mấy, trong lòng buông bỏ, an nhiên mà sống trọn vẹn cho cái thân và tâm an lạc.

Mình thấy gì? Chuyện ăn. Trong một ngày được nhận đồ ăn chỉ có bữa trưa, thức ăn đó dùng luôn cho buổi chiều, họ già họ cũng có mong muốn cái này cái kia, mà có khi người tuổi này họ thay đổi tính tình chẳng thể hiểu nổi. Ăn một món lặp đi lặp lại đâm ra ngán, thèm cái khác mà không được ăn, không có tiền để mua.

Mình thấy gì? Tình cảm. Họ thiếu thốn sự cảm thông từ gia đình, bị vào hoàn cảnh khó khăn, ai tới thăm cũng hồ hởi chào nói tươi cười, cảm ơn thấy mà thương, vậy khi không có người thăm thì sao? Ở tập thể chung với nhau họ nên cùng động viên giúp đỡ đằng này thì lại có một vài người không thích về nhau, có khoảng cách, rồi cả người có vấn đề về tâm sinh lý, về nhận thức chưa tỉnh táo, họ bị nói này nói nọ.

Ừ ! họ có những nổi khổ, sống trong tập thể đông như vậy việc quản lý, chăm sóc từng người đã khó khăn, nhà chùa đã nổ lực hết mình. Đó chỉ là một số ít vài người trong một môi trường viện dưỡng lão chứ không phải rằng nó xấu, có nơi nương tựa, có cơm ăn mỗi ngày, có người chăm sóc đã là quý, hạnh phúc rồi thay. Mong cho các cụ được sức khỏe, sống an vui.

Nghĩ lại mình coi, ba mẹ mình rồi sẽ có lúc làn da tay đổi màu, nhăn nheo, đổ đồi mồi, già yếu như vậy, mình đã làm được gì để báo hiếu trả nghĩa cho ba mẹ chưa ? Lòng mình vừa thương những ngày khó nhọc của ba mẹ cho con được sung sướng, vừa đau vì chưa làm được gì. Mình có cam lòng cho ba mẹ sống một cuộc sống như vậy không ?

Qua nhà Thảo chơi, kể nó nghe, Thảo nói: “ những người như vậy rất khó thay đổi nhận thức, chỉ cần suy nghĩ  khác đi thì cảm thấy cuộc sống mình đã thay đổi rồi, giờ đây họ là những con người mà trước kia lao động chân tay, việc học hành khó khăn, khả năng nhận thức chưa tốt lắm, đã ăn sâu vào tiềm thức, thì biết cuộc sống về già nó sao rồi đó. ”

Nếu mà hôm nay không đi thì mình chẳng biết được như vậy, thấy rõ tận mắt chứ không cần thông qua màn hình 21 inch trong chương trình Ngôi nhà mơ ước hay Vượt lên chính mình, sống cùng sự khó khăn đau yếu, không phải vào viện dưỡng lão là sẽ được bảo bọc che chở quên đi lo lắng sống cho hết phần đời, mơ đi cưng à, nó cũng như cuộc sống bon chen của tuổi trẻ, tuổi trung niên ngoài kia thôi.

Gặp Thảo, hai đứa nói đủ thứ chuyện, không biết chuyện đâu mà nói nhiều đến vậy, mình như được nạp năng lượng, nhận được những lời khuyên bổ ích, có cảm hứng từ Thảo, trộn bánh tráng ăn, cho trà sữa uống, dẫn đi mua bột đậu đỏ, còn cả cái vụ mua nguyên liệu chỉ cho làm trà sữa nữa, mới nói hỏi sơ sơ cái hủ thủy tinh, mà lát sau nó tìm đâu ra cho mình một hủ to bự, không biết sao lại chơi chung với mày, nó có gì hễ gặp mặt là cho ngay. Thảo ơi tao cảm ơn mày nhiều lắm, muahhh iu quá.
Cảm ơn Thảo, người bạn tốt, tao chẳng có gì giúp mày ngoài chuyện ngồi nghe mày nói.

Cảm ơn các bé dễ thương VTA, lần nào gặp cũng vui hí ha hí hửng
Cảm ơn các cụ ngày hôm nay giúp con nhận ra những bài học sâu sắc

Mong mọi bình an đến tất cả mọi người.

SG, 12.3.17

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Yêu thương chính mình