Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

Cuộc đời này không biết thiền thật sự uổng quá


Thiền là gì ? À nó cũng chỉ là hoạt động, nơi yên tĩnh ngồi xuống bắt chéo hai chân, hay kiết già, bán già,…ngồi sao cho thoải mái, giữ được tư thế ngồi đó lâu nhất là được chứ chẳng cần to tát làm chi, các đầu ngón tay phải chồng lên đầu ngón trái, ngón cái tay này chạm vào đầu ngón cái tay kia, hoặc thả hai tay buông lỏng song song hai bên, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hít vào từ 3 đến 5 hơi thật sâu thở ra bằng miệng hoặc thở hơi mạnh ra qua mũi, rồi từ từ đưa về hơi thở tự nhiên, tiếp tục thở và thở, quan sát cái tâm mình nó ra sao, nó có dụ đi chơi không, có nữa mê nữa tỉnh ngủ gà ngủ gật, ngã nghiêng không, sôi sục suy nghĩ nhiều thứ,  nếu có nhanh chóng tỉnh dậy đưa về hoạt động thở, cảm nhận các nang lông mũi rung lên, luồng khi đi vào mát rượi, chạy khắp cơ thể, đi ra thì ấm, có hơi ngắn hơi dài cứ thế đừng bận tâm cho tới khi nắm được hơi thở tự nhiên, nhẹ nhàng không nặng nề.

Vậy đó chỉ có thở thôi mà cũng đã là một chặng đường tập luyện, may mắn khi sinh ra mình được thở, được sống tưởng đâu ngon lành, không cái này cái khác cho lên bờ xuống ruộng thì tự mình cũng gây ra khổ đau cho chính mình. Ừ tập thở đi, mới biết trước giờ mình thở sai cách, hơi tới lồng ngực là vội cho đi ra, thử đưa tới bụng xem nào, có gì hay, có cảm thấy được gì không ?

Tập một hồi lâu ngày này qua ngày khác, bên trong dường như mỗi lúc càng yên ắng, kết nối được với thân và tâm, hòa quyện vào nhau, như mình được sinh ra lần thứ hai để sống thêm một cuộc đời mới. Đến khi đụng chuyện, không chuyện mình thì chuyện người, chuyện nhà, bỗng dưng mình lại sáng suốt, bình tâm nhìn nhận chứ có đâu mà trước kia lao đao, gây hấng xung đột nổi lên. Người kia chửi xối xả vào mình, minh im lặng, biết như đang biết, thấy như đang thấy, nghe như đang nghe nó như là vậy đấy, nghĩ người kia thật tội nghiệp, họ cũng có cái khổ của họ, mình hãy thông cảm, hiểu cho họ, rồi bình lặng nhắc mình, lúc ngồi thiền cầu nguyện cho em bé tổn thương trong họ đang trao cho mình.

Cuộc đời này không biết thiền thật sự uổng quá !
Vậy là nói người chưa được biết đến thiền thì cuộc đời họ phí lắm sao, đâu có đâu họ vẫn đang sống tốt mà, điều mình suy nghĩ đó là bên trong họ có hạnh phúc với những điều nho nhỏ đang hiện hữu quanh không, hay là nghĩ về tương lai quá nhiều, cần tiền, cần người yêu thương để sau này ốm đau bệnh tật có người chăm sóc. Điều này đúng chứ không sai, nhưng sao hiện tại không sống với cái đang có mà phải suy nghĩ ôm vào lòng quá nhiều thứ như vậy, ô hay khổ đau đã có mặt rồi kìa.


Cuộc đời này không biết thiền thật sự uổng quá !
Người đã được thọ hưởng, thực hành, hiểu biết về thiền, niếm được sự an vui tận trong đáy lòng, thế thì tiếp tục con đường tinh tấn mỗi ngày, phát khởi những điều tốt đẹp.

Cuộc đời này không biết thiền thật sự uổng quá !
Trào lưu một sưu thế, một mốt thiền chăng ? Lời kêu gọi gây tò mò khá thú vị heng.

Còn thiền ở đời sống nữa, thiền bất kỳ nơi đâu, không chỉ có ngồi yên tĩnh một nơi. Thiền, yoga, niệm Phật, tụng kinh, cầu nguyện…tất cả là phương tiện hỗ trợ giúp đỡ mình đi tới tĩnh lặng.

Nhưng
Đức Phật dạy:
“ Ai sống một trăm năm
Ác giới không thiền định
Không bằng sống một ngày
Có giới, có thiền định ”
(Kinh Pháp Cú)

“ Có thiền trí tuệ sanh
Không thiền trí tuệ diệt
Người có thiền có tuệ
Nhất định gần Niết-bàn ”
(Trích Trong  Kinh Pháp Cú 282-372,*Ghi chú: “Nibbānam paramam Sukham” Niết Bàn là hạnh tối thượng).

Trích lại lời thầy Thích Nhất Hạnh chỉ dẫn thực tập về "Em bé 5 tuổi bị thương"





 Hôm nay một ngày mình bị thương, đã ở bên ngoài im lặng nghe và nghe, thương cho người kia, ngồi thiền mà nước mắt chực trào, kể cho đứa em nghe, nó cũng muốn như vậy. Nếu không thoát ra được mình nên tìm cách học tập sống chung với hòa bình yêu thương vô điều kiện dù có bị người kia làm gì đi nữa. Học kham nhẫn cả đời nha Thắm. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Yêu thương chính mình