Thứ Sáu, 10 tháng 3, 2017

Story of 365 day #1

[1/365]
Bình minh quê mình.
Trên con đường từ nhà đến trường năm xưa tui hì hục đạp xe leo lên mấy con dốc đất đỏ, sỏi đá lỏm chỏm rồi lại thả xuống, lên hai xuống hai lượn như múa rồng, chưa tới lớp thì mồ hôi mẹ mồ hôi con ròng ròng đổ, thở hổn hểnh, tui muốn mình qua nhanh đi cái thời cấp hai năm ấy.
Giờ thì có những ngày chở nhóc em đi học chỉ để ngắm bình minh, gió háp hết vô mặt lạnh quéo, vậy mà thấy trong lành đẹp dịu dàng của nắng sớm mai. Mỗi sáng đi về chạy thật chậm, thấy một mặt trời đỏ ửng dưới hàng dây điện chằng chịt, dưới hàng dầu rái cao vun vút, trên con đường nhựa mới tinh. Là quê tui đó như cách người đi xa hay gọi nhưng tui chỉ muốn nói là được về nhà.

Tối ngồi trước hiêng chăm chú xem phim mà quên mất hôm nay gần tới ngày trăng rằm, khoảng sân phía bên hông nhà vừa vặn khoảng 20 bước đủ cho mình đi thiền hành, nói tới đây thì lại nhớ lời thầy dặn, những ngày trăng rằm và đầu tháng nên ngồi thiền vì khắp nơi về quy tụ trong mấy ngày này, mình có cảm tưởng tất cả mọi người cùng ngồi vào thời điểm này mình cũng ngồi sẽ được trợ lực tinh tấn. Mỗi ngày ngồi thêm được một tiếng chuông 10 phút nhắc nhở cũng là kham nhẫn, ghi nhận cố gắng này nhiều lắm, biết ơn mình vô cùng. 
Chỉ có vậy thôi hà.



[2/365] Kể từ đó mình biết nấu cà ri

Hàng xóm nhà mình là bà Tám Xẹt Lô, đây là tên ông chồng của bã mượn danh gọi là vậy thôi chứ thường ngày hay kêu là bà Tám. Nhà bà Tám mỗi năm làm một cái đám giỗ, mong tới có đám để được ăn cà ri gà. Về nhà nghĩ rằng tại sao mình không nấu như vậy được chứ, khổ nỗi được ăn ngon thì lần sau bị bệnh thèm, kể từ đó mình bắt đầu xắn tay áo vào nấu tất cả từ gọt củ khoai đến uớp thịt. Muốn ăn thì phải lăn vào bếp nên cứ lâu lâu cuối tuần bày biện ra nấu, coi trên chương trình món ngon mỗi ngày cô đầu bếp có chỉ thêm sữa và xả đập dập vào nên cà ri càng ngày càng được lên tay, giờ nó đã trở thành món tủ của mình.

Ngoài những thứ cơ bản như khoai lang, khoai môn, cà rốt, bột hoặc nước cà ri, hạt điều màu, gia vị, nước dừa có cũng được không thì có sữa là đã dậy mùi beo béo, bột năng làm cho sánh nước cũng chẳng cần đâu, thêm vài tép xả ra nồi cà ri thơm lừng. Nấu mặn thì có thịt phải ninh cho mềm, chuyển qua nấu chay càng dễ hơn nhiều, nấm nào cũng được, đậu hủ càng không thể thiếu. Dễ lắm, ai cũng nấu được.


Ăn cà ri quên hết thần sầu, ai mà là người thương của tui chắc cho ăn món này tới n lần luôn, lần đầu nấu mà ngon quá xá.

Bữa đi học thiền, cứ ngỡ mình ta với ta, ta im lặng không nói không rằng, người trước mặt cũng xem như không thấy, vậy mà chính tô cà ri buổi sáng hôm ấy làm tui thấy rõ tận gốc chân tướng của cái tâm tham, tâm si trong lòng, hình dạng của nó thiệt là xấu xí, mừng thầm vì chính nó đã giúp mình, biết ơn nó và có một ấn tượng với cà ri không thể quên.

\


[3/365]
Viện dưỡng lão
Đừng nghĩ rằng vào đây sẽ ok mọi thứ. Không phải nơi này hay nơi kia sẽ tốt, quan trọng tốt về điều gì? như thế nào? Thế giới nào cũng có hai mặt của nó, chí ít ra ở đây cũng là nơi nương tựa chỗ dựa của người già. Một vài tiếng ở đây mà lòng chùng xống có nhiều suy nghĩ, nghĩ về ba mẹ, nghĩ về chính mình. Rồi sẽ ra sao nếu trong cuộc đời vào tuổi già không có nơi để gọi là trở về mái nhà.

[4/365] 
Hôm nay group viết 100 từ chuyển chủ đề qua đồ ăn, có bạn giới thiệu một kênh nấu ăn chay của anh người Nhật theo phong cách rất nhẹ nhàng, âm thanh của dụng cụ, các hạt, tiếng máy xay, rất là thiền. Mình click vào xem trong khi cái bụng đang đói meo, tự dưng từ đâu đến bên trong mình rạo rực, háo hức, hào hứng, một cảm giác như đang tìm ra được điều gì tâm đắt, chính là nó và mình muốn làm nó, đi theo nó, sống với nó. Nấu ăn cho mọi người có phải là con đường tiếng nói bên trong mình không ?

[5/365]
Lần đầu làm chuyện ấy
Tui thích nấu ăn nên kiếm vé đi học làm bánh, chương trình yêu cầu phải viết bài chia sẻ một món ăn của bạn, bữa nấu cà ri chay ngon quá nên chụp choẹt vài tấm giờ thì nó đã có ích. Ngó hình mà click vào hỏng có thấy, hóa ra nó chỉ ở dạng thumbnail. Mong mình lọt vào danh sách 40 người được chọn, Thắm muốn đi học làm bánhhhhhhhhh






















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Yêu thương chính mình