Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

Chuyến xe tàu bay về với An Giang hiền hoà

 Cánh đồng Tà Pạ 


Đi dọc qua các tỉnh khởi đầu từ Long An, Tiền Giang, Tp Mỹ Tho,…cho đến thị xã Sa Đéc Đồng Tháp, Tp Long Xuyên, Châu Đốc An Giang... Những miền đất trù phú phù sa, cánh đồng xanh mượt mà, sông nước bao quanh chằng chịt trước đó còn trong tâm trí mình giờ nó đã thành sự thật. Một bên đường bộ dành cho xe máy, ôtô, một bên có con sông chạy dài xuyên suốt huyện Lấp Vò nơi giao thương, vận chuyển đủ thứ các loại: gạo, cát, gỗ, gạch,…lâu lâu có một đám con nít đi tắm bì bõm loi nhoi dưới sông nhìn vui mắt lắm, mùa này nước phù sa về khắp miền tây nhuộm một màu cam đục.

 Càng đi vào hướng rừng tràm Trà Sư, chạy tiếp tới Châu Đốc mà cảm nhận nơi đây giống như cách biệt với các nơi khác vậy, tĩnh lặng bình yên,  người dân có một nét sinh hoạt riêng đa số gặp người Chăm là nhiều, núi rừng bao phủ tạo nên ở giữa giống như thung lũng.
Cái nắng ở An Giang đã được bạn đồng nghiệp cảnh báo nó dữ dội rát da lắm, mà mình vẫn không tin, quả thật từ 8h sáng đến 5h chiều nắng gay gắt kéo dài, hỏi sao dân ở đây họ có màu da đen như vậy.

Chính người dân nơi đây đã tạo nên nét đẹp cho An Giang, tụi mình 120 con người ập vào một quán nước thốt nốt, hỡi ôi có chủ quán nào làm cho kịp. Trong lúc chờ đợi,  vào bếp của chị chủ tham gia vô phần gọt vỏ thốt nốt cùng hai bạn khác, công nhận đợi được uống ly thốt nốt nó xứng đáng gì đâu, ngon ngọt, mát, thơm thơm bùi bùi, có bạn đói bụng ngó nghía sao mà chủ nhà mời ăn cơm rất tự nhiên, sợ thiếu đồ ăn chị ra lấy ba con cá khô to đùng bỏ vào chảo chiên luôn, còn nói ở lại lâu lâu ra vườn hái chuối, xoài, bắt cá nấu lẩu, ôi trời cởi mở thân thiện mến khách quá, thiết nghĩ có lần sau mình xin ngủ tại đây hỏng chừng. Đến chùa bánh xèo, có cô nhìn thấy mình cầm chai thốt nốt mặc dù không mua đồ do cô bán nhưng cô tận tình chỉ cho cách giữ nước sao cho đừng bị lên rượu, hehe hay quá.

Rừng tràm Trà Sư


Hầu như bạn nào làm xế đều chạy với vận tốc liên tục cỡ 60km/h không nghỉ, dù nam hay nữ toàn xế cứng, rất may đường đẹp, không nhiều ổ gà ổ voi, có đoạn mình đã chạy theo quán tính cầm tay lái lên ga tự xe nó chạy, cứ như là tàu bay, phê nhất lúc đổ dốc trong đêm trên cầu Mỹ Thuận, cảm giác lượn mà nó đã. Dừng chân tại nhà bạn leader team được tiếp đãi bằng bữa cơm ngon tuyệt vời, cảm ơn gia đình bạn Nhị Đặng rất nhiều luôn

Tuyến đường cao tốc Tiền Giang- Trung Lương


Đi sao cho đúng, tránh bị lạc đoàn, đảm bảo cho team được đi phần đường của mình mà ít bị xe khác lấn vẫn thuộc về công lớn của các libero Phùng Xuân Phát, Quân, Vĩ Tằng, Khánh Sơn,…chốt đoàn kiêm người mẫu thần thánh minigame có mùi cơ cấu rõ rành rành Đoàn Trung Thiên, dẫn đường leader Nhị Đặng. Cảm ơn các bạn team lead, BTC Outrekking đã vắt kiệt sức đảm bảo cho các bạn được an toàn, giảm bớt những rủi ro trên đường đi.


Ngoài cổng núi Cấm


Tóm lại là An Giang đẹp cả người và cảnh đáng để đi, với mình như là chuyến trải nghiệm có thêm  dũng cảm đặt chân tới nhiều nơi đẹp khác trên quê mình bằng xe máy.
Cảm ơn tất cả mọi người.





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Yêu thương chính mình