Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

Viết cho em 25


Con tim này cần được lắng nghe
Em nghe xem bạn ấy có gì muốn nói
Tâm trí này cần được vun đắp
Cơ thể này cần được chăm sóc
Rằng bạn xứng đáng được khỏe mạnh
Đôi chân này cần đi đến nơi cần đi
Chẳng phải bên ngoài bao điều đẹp lắm sao
Chuyện ngày hôm ấy đã qua xin cất lại tất cả
Đã thấy những điều vô lý hiện hữu
Người đời sẽ còn đắng cay bội phần
Dù có thế nào thì em cũng có sao đâu
Có gì đâu mà lo, có gì đâu mà sợ
Rồi thì em chọn gì em biết không ?
Nhắc nhở mình trở về, trở về nào
Tìm về với căn nhà của chính mình
Hít thở sâu, hít thở sâu
Nhớ thương người bạn quan trọng nhất cuộc đời em nghe
Mong em bước đi vững vàng.

Thương em !
TU, 8.12.16




Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

Niềm tin bắt đầu từ đây



Trả lời câu hỏi trong link đăng ký tham gia event " Chuyến xe tuổi trẻ, lên đường "
Hãy chia sẻ một sự kiện/câu chuyện giúp bạn thay đổi lối sống hoặc thói quen của bản thân?

Câu trả lời của mình không hẳn nói về sự thay đổi của bản thân, nó chỉ là cú tọt lét khích lệ, đẩy nhẹ mình ra khỏi vùng an toàn.

“Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp”

 Câu chuyện xoay quanh những người bạn mà mình may mắn được gặp, những người bạn tích cực, tràn đầy năng lượng nhiệt huyết tuổi 20. Mỗi người đều có một bài học đáng quý biết bao để mình nhìn vào làm gương soi lại chính mình, đó là nguồn động lực đến từ bên ngoài, nghiêm túc mà nói thì thật khó khi lấy những ảnh hưởng này làm đòn bẩy đẩy ta lên thật lâu giúp mình thay đổi. Nhưng dù sao theo mình nó có mặt tốt của nó, dù gì cũng giúp mình thấy được điều ý nghĩa của cuộc sống, cứ xem là nguồn cảm hứng mới đi và điều quan trọng rằng bên trong mình cũng muốn trở thành con người như vậy.

Ngày mình bước chân đầu tiên đăng ký tham gia làm tình nguyện ở một clb thiện nguyện gồm tất cả các bạn sinh viên đến từ các trường khác nhau trong Sài Gòn này. Chỉ là ao ước được trở thành một người làm tình nguyện chứ không ngờ rằng được các bạn dạy cho nhảy flashmod thích vô cùng thích, cũng tại nơi này mình gặp thêm nhiều bạn mới, mở rộng được vùng an toàn của mình, rồi cùng chung trên một chuyến xe cho đi những gì mà tụi mình có mong giúp những hoàn cảnh khó khăn khác, đi đến những nơi có điều kiện thiếu thốn từ sinh hoạt cho đến cổ vũ trong hành trình tìm đến con chữ của các em nhỏ. Mấy đứa con nít nó đen đúa, tèm lem, không thơm tho gì mấy nhưng tụi nó có một nụ cười sáng, ánh mắt hồn nhiên trong veo, vui đùa lạc quan hết sức. Bạn MC cầm mic hỏi :
 “Sau này lớn lên con muốn mình trở thành gì ?”.
Có đứa ngập ngừng, ngơ ngác không hiểu tụi mình hỏi cái gì, vì nó lạ lẫm có khi còn quá xa để nghĩ.
“ Con sẽ phụ ba mẹ nấu cơm, giặt đồ, trông em để ba mẹ lên rừng hái măng”

Trời ơi, không có một ngành nghề thầy giáo, kỹ sư, bác sĩ hay ông này bà nọ nào được trả lời. Tụi mình đứa nào cũng nghẹn lời, khóe mắt cay cay, không biết phải nên nói gì với các em. Ngày cuối nơi rừng thiên nước độc nói lời tạm biệt bà con, các cô giáo tận tụy, không quên dặn dò tụi nhỏ ráng học, rồi các em sẽ được như anh chị này nè.




Mình trở về bắt đầu nghĩ rằng mình hiện tại đủ đầy, không mấy khổ cực thiếu thốn như tụi nhỏ mà sao vẫn đứng yên, phải thay đổi mong có ngày tốt lên chứ.

Kể từ đó mình tiếp tục đi tìm kiếm những người bạn hay ho, làm đầy con người mình ao ước.

Trong một thế giới mà con người càng ngày xa nhau, thông tin hàng ngày đảo lộn thì những lần được đi mình lại có thêm niềm tin rằng xung quanh vẫn còn người tốt như những người bạn xa lạ lần đầu gặp, thêm lần gặp tiếp theo ta lại là bạn bè thân hơn, hay có người đôi khi chỉ mở lời “ em cần gì thì cứ nói với chị” ngỏ ý giúp mình lúc trúc trắc trục trặc.



Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

Chuyến xe tàu bay về với An Giang hiền hoà

 Cánh đồng Tà Pạ 


Đi dọc qua các tỉnh khởi đầu từ Long An, Tiền Giang, Tp Mỹ Tho,…cho đến thị xã Sa Đéc Đồng Tháp, Tp Long Xuyên, Châu Đốc An Giang... Những miền đất trù phú phù sa, cánh đồng xanh mượt mà, sông nước bao quanh chằng chịt trước đó còn trong tâm trí mình giờ nó đã thành sự thật. Một bên đường bộ dành cho xe máy, ôtô, một bên có con sông chạy dài xuyên suốt huyện Lấp Vò nơi giao thương, vận chuyển đủ thứ các loại: gạo, cát, gỗ, gạch,…lâu lâu có một đám con nít đi tắm bì bõm loi nhoi dưới sông nhìn vui mắt lắm, mùa này nước phù sa về khắp miền tây nhuộm một màu cam đục.

 Càng đi vào hướng rừng tràm Trà Sư, chạy tiếp tới Châu Đốc mà cảm nhận nơi đây giống như cách biệt với các nơi khác vậy, tĩnh lặng bình yên,  người dân có một nét sinh hoạt riêng đa số gặp người Chăm là nhiều, núi rừng bao phủ tạo nên ở giữa giống như thung lũng.
Cái nắng ở An Giang đã được bạn đồng nghiệp cảnh báo nó dữ dội rát da lắm, mà mình vẫn không tin, quả thật từ 8h sáng đến 5h chiều nắng gay gắt kéo dài, hỏi sao dân ở đây họ có màu da đen như vậy.

Chính người dân nơi đây đã tạo nên nét đẹp cho An Giang, tụi mình 120 con người ập vào một quán nước thốt nốt, hỡi ôi có chủ quán nào làm cho kịp. Trong lúc chờ đợi,  vào bếp của chị chủ tham gia vô phần gọt vỏ thốt nốt cùng hai bạn khác, công nhận đợi được uống ly thốt nốt nó xứng đáng gì đâu, ngon ngọt, mát, thơm thơm bùi bùi, có bạn đói bụng ngó nghía sao mà chủ nhà mời ăn cơm rất tự nhiên, sợ thiếu đồ ăn chị ra lấy ba con cá khô to đùng bỏ vào chảo chiên luôn, còn nói ở lại lâu lâu ra vườn hái chuối, xoài, bắt cá nấu lẩu, ôi trời cởi mở thân thiện mến khách quá, thiết nghĩ có lần sau mình xin ngủ tại đây hỏng chừng. Đến chùa bánh xèo, có cô nhìn thấy mình cầm chai thốt nốt mặc dù không mua đồ do cô bán nhưng cô tận tình chỉ cho cách giữ nước sao cho đừng bị lên rượu, hehe hay quá.

Rừng tràm Trà Sư


Hầu như bạn nào làm xế đều chạy với vận tốc liên tục cỡ 60km/h không nghỉ, dù nam hay nữ toàn xế cứng, rất may đường đẹp, không nhiều ổ gà ổ voi, có đoạn mình đã chạy theo quán tính cầm tay lái lên ga tự xe nó chạy, cứ như là tàu bay, phê nhất lúc đổ dốc trong đêm trên cầu Mỹ Thuận, cảm giác lượn mà nó đã. Dừng chân tại nhà bạn leader team được tiếp đãi bằng bữa cơm ngon tuyệt vời, cảm ơn gia đình bạn Nhị Đặng rất nhiều luôn

Tuyến đường cao tốc Tiền Giang- Trung Lương


Đi sao cho đúng, tránh bị lạc đoàn, đảm bảo cho team được đi phần đường của mình mà ít bị xe khác lấn vẫn thuộc về công lớn của các libero Phùng Xuân Phát, Quân, Vĩ Tằng, Khánh Sơn,…chốt đoàn kiêm người mẫu thần thánh minigame có mùi cơ cấu rõ rành rành Đoàn Trung Thiên, dẫn đường leader Nhị Đặng. Cảm ơn các bạn team lead, BTC Outrekking đã vắt kiệt sức đảm bảo cho các bạn được an toàn, giảm bớt những rủi ro trên đường đi.


Ngoài cổng núi Cấm


Tóm lại là An Giang đẹp cả người và cảnh đáng để đi, với mình như là chuyến trải nghiệm có thêm  dũng cảm đặt chân tới nhiều nơi đẹp khác trên quê mình bằng xe máy.
Cảm ơn tất cả mọi người.





Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Viết vì điều gì ?

Nguồn ảnh từ trang nhà anh fususu.com

Trước khi mua máy tính mới, mình nghĩ khi đã có lại sẽ viết cho bằng hết những gì mình muốn nói, sẽ được gõ bàn phím trên trang blog này. Không biết sao những ngày có biến đó mình thèm được viết lắm, cảm xúc cứ nhảy múa lên từ hoang mang đến tuyệt vọng và cả bình an, sự điềm tĩnh, không rơi nước mắt nỗi luôn. Thực ra thì những suy nghĩ  mình sẽ về điều gì đó đang ở dạng ý tưởng, một cái tên cho tựa đề chứ chưa hẳn là phần nội dung của câu chuyện.

Khi có máy lại rồi thì sao ?
Thì chẳng biết nên viết gì bây giờ.

Làm sao để có thể viết hấp dẫn, gãy gọn, xúc tích, chất lượng, có chiều sâu như chị Rosie Nguyễn, nhẹ nhàng đằm thắm như chị Thái Minh Châu, rồi đến dễ thương, dung dị đời thường, bình an như bác Hoành của blog đọt chuối non, tràn đầy năng lượng nhiệt huyết như Đăng, yêu thương ngọt lịm như bạn Giao Giao…và còn rất nhiều người giỏi dang khác mà mình chưa có dịp biết. À tới đây thì mình đang đi lệch hướng rồi, mỗi người đều có một cái chất riêng tạo nên con người của họ, và mình cũng như thế, làm sao phải ép buộc mình giống với họ, nếu muốn thì mình chỉ có thể là quan sát, học hỏi những điều hay, sẽ hữu ích hơn là mong muốn được y như con người họ.

Con người mình muốn trở thành sẽ là ai trong số những anh chị kể trên ?
Không ai hết, chỉ là mỗi người có một điểm gì đó khá hay ho nó hấp dẫn mình, mình muốn nuôi dưỡng, ươm mầm và phát triển những điều đẹp đẽ đó lớn lên từng ngày.

Khi có một chị post tấm hình về nơi chị đi qua trên facebook, có người trầm trồ, khen ngợi rồi bình luận rằng :
 “ Em ước gì được đi như chị”
…“Hãy đi khi còn có thể”…Tức là thôi đừng ngồi đó mà ước mong giống với người ta làm chi mà hãy vươn mình ra, vác ba lô lên và đi đi, để đến tuổi già không phải chắp miệng mà nói giá như nữa…

Rồi gần đây mình thấy bạn Painer Man hay vẽ tranh hoạt họa, có hình con mèo mông bự ú nu hay ngồi bên thằng nhóc cởi trần mặc cái quần đùi màu đỏ, cũng có người ước này ước kia giống bạn ấy:
“Ước gì tôi được như anh ấy. Vẽ những hình ảnh vui nhộn, làm cuộc sống thêm vui tươi”… “Cứ vẽ đi bạn. Vui buồn tính sau”

Mình thì đang muốn thực hành viết, viết về cuộc sống, chia sẻ kinh nghiệm học một kỹ năng nào đó, những câu trích dẫn hay tâm đắc khi đọc sách trích ra rồi bình luận nó, cuối cùng thì liên đới với cuộc đời mình, về những sai sót yếu kém của bản thân, viết ra để thấy mình cần sửa, nhắc nhở bản thân.

Nên không nhất thiết làm khó chính mình để làm gì, suy nghĩ mình là người không hoạt ngôn xuất sắc, vì mình đã từng học văn rất chi là í ẹ, tới đây thì lại nhớ thời phổ thông năm lớp 10, làm tập làm văn mà khi đã vật vã nặn óc với mở bài, thân bài còn kết bài thì quay xuống hỏi hai bạn Quỳnh, Liên “phần này làm sao tụi mày, tao viết như vậy đã được chưa”, đến cuối mà làm cũng không xong, mình thật là tệ mà. Những suy nghĩ này cứ để nó bám lấy mình, mặc định cho quan điểm của mình thì chẳng bao giờ mình sẽ viết được cái gì hết cả.

Thắm à, chẳng phải đã có lần mày bỏ mặt tất cả để đi làm không lương cho vị trí copywriter đó sao, lúc đó mày là một đứa học kỹ thuật mà đòi viết văn, mày có sợ điều gì không, khi trong người kỹ năng viết hoàn toàn nằm ở mức zero, có biết cái khỉ khô gì đâu, vậy mà mày cũng lăn lộn trong đó 3 tháng chứ ít gì.

Vậy nên, lựa chọn bắt đầu từ điều nhỏ nhất nhé “Cứ viết xuống đi chuyện hay dở tính sau”.

SG, 07.05.2016

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Có một người bạn lặng im nghe mình nói




Có một người bạn luôn im lặng chờ mình được trải lòng lấp đầy những khoảng trống trên trang giấy. Khi lòng rối bời, mình không biết phải thở than với ai ngoài bạn ra.

Muốn tìm một người chỉ cần ngồi ngay ngắn mà lắng nghe thôi cũng không phải dễ dàng gì. Mình không thể luyên thuyên nói mãi về một câu chuyện nào đó mà chỉ vỏn vẹn ngắn gọn, không trọn vẹn đong đầy cảm xúc, rồi phải gói gém làm sao cho đủ hết ý ( hiếm ai đủ độ kiên nhẫn lắng để mà nghe)

Mình đã chọn ngồi xuống, cầm viết và cứ thế đối thoại với chính mình trong một cuốn sổ, viết tất cả những dòng xuất hiện trong đầu ra một trang giấy màu vàng – loại giấy mà mình thích nhất.


Bạn sổ này hay lắm, cho mình được rèn chữ, cho mình nói ra mọi điều bằng những từ ngữ mà mình gom góp bấy lâu nay, thật là hữu ích vô cùng, vì mình không nhiều lựa chọn nào hay hơn để nói, để trút hết mọi tâm tư cảm xúc khi gặp chuyện chẳng may, nói những điều thật lòng với con tim.



Khi mà cả tháng nay những phương tiện thiết bị điện tử không còn bên mình, mình mới thực sự quan tâm đến bạn sổ xếp gọn trong thùng. Viết nhật ký hàng ngày, viết những điều biết ơn. Những ngày này mình viết rất nhiều, muốn nói đủ thứ chuyện, mà nơi cho mình làm điều ấy một cách mindfullness duy nhất chỉ có thể là bạn. Bữa đi nghe chia sẻ "Đọc để khởi nghiệp", một anh có nói rằng:"Ai bệnh gì thì viết ra, nhìn vô đó căn cứ hôm sau để sửa dần, tự mình giải quyết lấy nó, viết ra cũng là cách để mình nhớ được lâu hơn". Những ngày tháng tư mình không viết về thiếu sót, sai lầm để rồi dằn vặt bản thân mà viết về cảm xúc, trò chuyện với người bạn quan trọng nhất cuộc đời mình, về chuyện ly kỳ mà lần đầu tiên được trải nghiệm, viết ra được thấy lòng nhẹ tênh, thong dong không nghĩ ngợi gì cho nhiều, chuyện gì rồi cũng sẽ qua ổn cả thôi.

Ngay lúc này đây bạn trở nên thật quý giá với mình. Không biết rằng cái file nhật ký mà mình lạch cạch gõ trên trang word dài cả trăm trang có ai đó đọc nó chưa hay đã bị xóa đi sạch sành sanh, hay là đang yên vị trong một cửa tiệm nào đó rồi chăng, mà chắc chẳng ai rảnh đâu nhỉ.


Sau này mình sẽ có thêm hai, ba,...n bạn sổ nữa chứ không phải là một. Nếu có ai đó vô tình cầm bạn lên và đọc được những dòng mình viết gọi là bí mật thì họ cũng khó có lòng mang bạn rời xa mình, vì không quan trọng với họ, bạn là bạn của riêng mình chứ thì lấy cớ gì bạn bỏ mình ra đi. 


Cảm ơn bạn vẫn còn bên mình !
Mình biết ơn vô cùng.


SG, 23.4.2016




Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

Những điều nho nhỏ dễ thương

Tối hôm trước ngày đứa bạn mình lấy chồng, cả bọn tụ tập lên nhà bạn chơi, bạn chiến hữu của ba bạn cứ lần lượt lên ca mấy bài tiền chiến, dân ca vui vui, có cả mấy bác mấy cô lên nhảy cỗ vũ nhau hát. Tui ngồi phía dưới chăm chú nhìn họ vui đùa như một đứa trẻ, sân khấu tối nay là dành cho họ. Tui ghé tai nói với đứa bạn, đó thấy chưa người ta cũng tầm ngót ngét cái tuổi 60 mươi năm cuộc đời mà họ vẫn phơi phới tươi như hoa, còn tụi mình thì đủ thứ các kiểu thể loại chán, buồn là sao.
Vì cái mục tiêu cả nhóm cuối tuần đi trekking đêm Chứa Chan mà ra quyết định mỗi bạn phải luyện tập cho giãn cơ chân để không bò lên núi bằng bốn chân.
Sáng nay mình xỏ giày vào chạy. 
Khu Aeon mall bên này thì đường chạy thông thoáng, cây xanh bao mê, rộng đến mười mấy hecta tha hồ mà chạy. Mình chạy vòng ngoài khu siêu thị như mọi khi, hôm nay nổi hứng đi vào trong coi có cái gì vui không. Dọc theo con đường dẫn vào trong khu chung cư là hàng hoa nhài nở bông trắng thơm phức nồng mũi, mình thì thích mùi thoang thoảng của nó chứ nồng quá chịu không nỗi, cứ kệ đi đi, càng vào sâu mình nghe thấy tiếng nhạc của bài chocolate mà hồi xưa tập nhảy flashmod chung với các bạn clb VTA, ôi bao kỷ niệm một thời lăn lê với tình nguyện ùa về, không biết  người ta đang làm gì đây, người trẻ tập aerobic hả?, cho đến khi tận mắt thấy thì trớt quớt hết. 
Những người già họ đang nhảy theo điệu nhạc kìa, tập đều ghê chưa, tui đứng mé một bên nhìn ngắm từng động tác của họ, khuôn mặt họ luôn ánh lên nụ cười rạng rỡ, rồi tui quay đầu đi về chạy tiếp, hôm sau nhất định mình phải xin gia nhập hội nhóm này mới được, kakaka.
Nếu buổi sáng thức dậy sớm tập thể dục thì chắc chắn 100% sẽ thấy bình mình, mặt trời căng tròn đỏ au, nắng vàng tuyệt đẹp.
Nếu mình tập thể dục buổi sáng thì....
Ngày hôm đó năng lượng tràn trề, tinh thần cải thiện đáng kể.
Mình sẽ có cơ hội giảm cân, cơ thể cân đối, da dẻ trở nên đẹp và sáng sủa hơn.
Mình sẽ có thói quen dậy sớm lúc 5h30.
Khi trở về nhà mình có thêm rất rất nhiều thời gian để làm thêm hàng tá việc khá hay ho.
Được quá trời thứ vậy thôi ráng thức dậy sớm đi tập ngheng Thắm
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Ký ức tuổi học trò

Có khi nào bạn lật từng trang lưu bút nơi ghi lại những kỷ niệm một thời áo trắng cắp sách đến trường , nhìn những dòng chữ nắn nót biết bao cảm xúc ùa về , bạn như đang sống lại một thời học trò đầy dấu yêu và chắc hẳn cũng có khao khát được trở lại thời ấy. Rồi, chúng ta vô tình bắt gặp những ca khúc, những giai điệu quen thuộc ngân vang , gắn liền với những kí ức mà chắc hẳn khi nhắc đến thật khó có thể  nào quên được, đó chính là “KÝ ỨC TUỔI HỌC TRÒ”

Ngày đầu tiên bước vào cấp một có biết bao là bỡ ngỡ, rụt rè và im lặng trong sự lạ lẫm, một cái nhìn xa xôi từ những khuôn mặt mới toanh. Qua từng ngày rồi dần dần trường, lớp, bạn bè, thầy cô trở nên thân thuộc từ hôm nào ấy nhỉ. Các bạn có gặp phải như thế không?

 Lên cấp hai,  một số bạn với nhiều lý do khác nhau  phải chuyển trường nhưng cũng còn lại những khuôn mặt thân quen đó. Tình bạn thân hơn, tiếng cười cũng nhiều hơn vì đã quen nhau thời cấp một mà, là nơi bắt đầu những trò tinh nghịch  mà người ta hay thường gọi là  “ nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”.

 Nhớ những ngày nắng chang chang mấy đứa trong xóm í ới gọi nhau lách cách chiếc xe đạp to đùng quá khổ so với dáng người be bé ngày ấy, cùng đến lớp trên con đường ngoằn ngoèo cứ lên rồi xuống dốc, nó dài nó xa đứa nào không đủ sức leo dốc thì xuống dắt bộ,  có bạn thủ thỉ kể cho nhau nghe những câu chuyện vui ngồi cười toe toét hay động viên an ủi lúc gặp chuyện buồn, và từ từ, khám phá ra rằng, những con người xung quanh, hằng ngày vẫn ngồi chung lớp với mình, rất đáng yêu, và dễ thương biết bao. Cứ như vậy, bốn năm trung học vô tư hồn nhiên trôi qua với nhiều kỉ niệm vui có mà buồn cũng có.
Ngày bé, bạn đọc báo, nghe đài, xem tivi thì cứ hay nghe người lớn luôn nhớ về thời học trò với bao sự nuối tiếc và nỗi nhớ da diết. Lúc đó, bạn chỉ cười và nói với đám bạn rằng: "Trời, tui thì chỉ muốn lớn nhanh thôi, để khỏi phải đi học, khỏi phải bị trả bài" và vui vẻ khi nhận được những lời tán đồng của bạn bè. Nhưng khi vào cấp ba, từng tiết học trôi qua đều đặn, vẫn thầy cô, bạn bè thân thiết ấy, cái cảm giác chỉ còn ba năm nữa là hết thời học sinh rồi sao? đặc biệt  là năm 12 cuối cấp tất bật cuống cuồng với bài vở, lo lắng cho những kỳ thi quan trọng thì lại xin thời gian hãy đừng trôi, một sự mất mát vô hình mà trước kia quá đỗi quen thuộc đang dần hiện ra từng ngày.

Vẫn nhớ mãi người thầy năm xưa ân cần tận tụy với bao thế hệ học trò, chắp thêm hy vọng gởi vào ước mơ mai sau. Nhớ tiếng trống trường tùng..tùng..tùng, nhớ giờ ra chơi tụm năm tụm bảy xúm lại bên hàng ghế đá đùa giỡn, tranh nhau bịch bánh tráng, ly nước, nhớ dáng áo dài thướt tha ngày ấy, nhớ những cái ôm, từng giọt nước mắt tuôn rơi cùng cái  nắm tay chặt thật chặt ngày chia tay,… rất rất nhiều hình ảnh đẹp của một thời đã qua có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại.

Giờ mỗi đứa một hướng đi riêng, một con đường mới. Có đứa phải nghỉ học ở nhà, có đứa đeo ba lô đi du học, cũng có đứa tiếp tục con đường học hành ở ngưỡng cửa đại học chẳng biết khi nào gặp lại nhau. Thế thì những bạn đang ngồi ghế nhà trường hãy cứ để những khoảnh khắc cuối cùng mãi là kỉ niệm và hoài niệm về một thời học sinh hồn nhiên vui tươi, để không  phải nuối tiếc trong những giây phút còn được thấy nhau và kề bên nhau. Hãy cứ đi theo con đường mà mình ước mơ và luôn hi vọng. Mong rằng những mơ ước đó sẽ trở thành sự thật cũng như một ngày nào đó chúng ta gặp lại nhau trên đỉnh thành công, và nhận ra nhau trong góc sân của kí ức…


Yêu thương chính mình