Mình và bạn cùng nhà đã bỏ lỡ lần xem triển lãm vivu Sài Gòn, gởi xe đi vào đi ra trong vòng một nốt nhạc, mất tong 5k mà hỏng được gì hết trơn hết trọi. Bây giờ mình đi đâu đây, nhà sách nhé. Hai đứa phi ngay đến Cá Chép. Lượn vài vòng xem có gì hay ho mà người ta khen nhà sách này đẹp vậy, mỗi đứa cầm một cuốn ngồi ở góc dành cho người đọc, thỉnh thioảng ngước mắt nhìn lên coi người đi qua đi lại, thấy cũng vui vui.
Có một cặp đôi làm mình chú ý. Anh bước theo sau cô, đôi khi đi cùng nhau. Cô cũng thế đi qua từng kệ sách, anh nói với cô nhiều thứ trên đời, về tác giả về cuốn sách đang cầm trên tay hay đi ngang qua chợt dừng lại đâu đó, cứ líu lo, cười tíu tít. Họ không mua cuốn sách nào, đi từ kệ này qua kệ khác kể cho nhau nghe về bất cứ cái gì có thể nói. Mình ngồi ở góc bên này lâu lâu lén đưa mắt nhìn theo họ. Hỏi thế gian này: “người thương ơi anh ở đâu” Có khi nào chúng ta đã từng bước qua đời nhau mà chưa lần nào nhận ra không ?
Rời nhà sách, đi trên đường mình cứ nhớ về hình ảnh của cặp đôi này rồi ước gì mai này cũng tìm được người thương như vậy. Mình không có chút niềm tin vào chuyện tình yêu nhiều lắm nhưng thấy ai hạnh phúc trong tình yêu cũng vui lây. Ờ thì biết đâu một ngày nào đó ta lại tìm thấy nhau trong đời này.
Kể lại từ mấy tháng trước chứ giờ người thương là ai, có hay không, với mình chẳng còn quan trọng, biết đến thiền tự dưng cảm giác mong muốn đó chúng nó bay biến đâu mất tiu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét