Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

Thiền 1 ngày ở Sài Gòn


Hôm nay mình đi trên con đường lạ, có ba cách để tới nơi đường nào cũng lạ, mình chọn đường có thời gian đi khoảng trung bình, google map, map.me cho hay phải chạy xe mất 1h14ph, đoán chắc tệ gì xe máy chạy cỡ 50, 60 thì cũng 1h30ph, đi vào giờ công nhân đi làm, ù ôi nó đông vãi.

Hôm nay mình đi trên con đường lạ
Hỏi: có sợ hãi không ?
Có lo bị trễ giờ không ?
Đường xe con-ten-nơ, xe tải chạy vù vù, đường xù xì, có sợ thủng bánh giữa đường không ?
Đi trên đường có lo xảy ra chuyện gì không ?
Tới nơi ngồi thiền cùng bạn cùng thầy còn lo gì nữa ?
Lo bị hôn trầm, nửa mê nửa tỉnh, không quán được cảm thọ, thở không bắt được luồng khí.
Sao lo nhiều quá vậy, có giúp được gì không?
Không, thấy sợ nhưng đi vẫn cứ đi, thiền bị gì vẫn cứ tiếp tục tinh tấn, có niềm tin rằng  nỗi sợ vu vơ sẽ bay mất, lui vào trong, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm cái thân, thoải mái cái đầu, biết mình chọn đi trên con đường của đạo của chánh pháp nên còn phải học dài dài.

Bữa trước đi quận 9 đã vòng vòng trong mê cung này, lần này cũng may coi bản đồ kỹ đi rồi sẽ tới, không lục tung ngõ nào cũng lũi như ở Lái Thiêu, công nhận việc gì chuẩn bị kỹ,  rủi ro có đến cũng ít ha.

Để coi hôm nay có gì nào

Mỗi tháng thầy về đây tổ chức khóa tu cho thiền sinh cũ đã tham dự khóa 10 ngày ở Hồng Trung Sơn tại Tổ Đình Pháp Viện Minh Đăng Quang, chùa được xây theo kiểu tòa tháp, quá trời chóp đình cao vun vun giữa trời xanh, thiền đường rộng ơi là rộng, chỗ mình ngồi là nơi đảnh lễ Tổ sư Thích Giác Nhiên- người có công khai sơn Minh Đăng Quang ở Hoa Kỳ và Việt Nam, ông vừa viên tịch năm 2015. Chùa vẫn còn đang trong giai đoạn xây dựng, thỉnh thoảng nghe tiếng máy khoan, máy cắt phát ra, xung quanh có quạt gió lớn nên hơi ồn, mình thấy không gian khó thiền hơn Bình Dương, đi BD khá gần chạy cái vèo 45ph mà khổ nỗi ngày tổ chức hay rơi vào trong tuần, chưa biết sao thấy nơi nào vào ngày thuận tiện thì mình đi chứ tính toán so đo chi cho mắt mệt, thiền 1 ngày thời gian thoải mái hơn chút nên có đi trễ cũng không sao trước 8h15 đổ lại là ok.

Ngồi thiền: tâm chẳng nghĩ gì mà cứ miên man miết, đã tiến bộ kéo tâm về tỉnh thức với hơi thở. Qua thiền quán, chẳng khá khẩm gì hơn, vẫn chưa tới đâu, hôm nay quán được một lần từ đỉnh đến ngón chân. Nhìn cơn đau của chân, không đổi thế cứ để nó đau tập nhìn nó chơi thấy nhẹ hẳn ra, vai vẫn còn đau nhiều. Mà lạ là chỉ đau trong thiền đường lúc tập với mọi người về nhà thì không bị đau vai, mình phải tập trung cố gắng nghiêm túc hơn mới được.

À nghĩ ra cách này trong 1h ngồi thiền ở nhà, phần cuối sẽ thiền từ bi quán vào và đọc bài thiền tập này, như cầu nguyện cho chính mình có cảm giác được yêu thương chính mình.

Mong sao cho thân tâm tôi được an lạc và nhẹ nhàng.
Mong sao cho tôi được sống an toàn, không vướng vào tai nạn.
Mong sao cho trong tâm tôi khôn còn giận hờn, phiền não, sợ hãi và lo lắng.
Mong sao cho tôi biết nhìn tôi bằng con mắt hiểu biết và thương yêu.
Mong sao cho tôi nhận diện và tiếp xúc được với những hạt giống của niềm vui và hạnh phúc.
Mong sao cho tôi nhận diện và thấy được cội nguồn của những giận hờn, tham đắm, si mê trong tôi.
Mong sao cho tôi biết nuôi dưỡng tôi mỗi ngày bằng những niêm vui.
Mong sao cho tôi được sống tươi vui, vững chãi, và thảnh thơi.
Mong sao cho tôi không rơi vào thái độ dửng dưng và không kẹt vào hai mặt vướng mắt và ghét bỏ.

[Trích trong Gieo trồng hạnh phúc- thầy Thích Nhất Hạnh]

Được ăn trong chánh niệm, được hưởng hương hoa tinh tú của thức ăn nấu bằng tâm từ.
Lần sau sẽ viết một đoạn về “hạnh phúc trong im lặng hay tịnh khẩu giúp mình giúp người”.

Cảm ơn thầy đã dành thơi gian về hướng dẫn chỉ dạy ôn tập bài cũ nhưng không cũ cho tất cả mọi người.
Cảm ơn sư thầy chùa Minh Đăng Quang, ra về tất cả đều được thầy phát lộc, có cả kẹo để ăn, thấy là lạ mà vui nè.
Cảm ơn các bạn đồng tu cùng trợ lực tinh tấn.
Cảm ơn các chị phục vụ tận tình đã nấu bữa cơm trưa ngon lành.
Cảm ơn map me, mình đã đi sai đường một tẹo nhờ có bạn chỉnh lại mà không bị lạc.
Cuối cùng dặn với lòng mình CỐ GẮNG TINH TẤN.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Yêu thương chính mình