Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

Chuyện một tấm hình sô đíp




Trời đã vào mùa khô nắng chiều gay gắt, nóng và rát ra mặt, chạy long nhong  ngoài đường thì chắc cũng cỡ qua tới quay thân đều đều trên lò than. Hôm nay đi event Career chat của chị Rosie, chạy xe từ Sài Gòn về nhà hứng không ít nắng làm mình nhớ tấm hình bị lỗi chụp lúc bình minh trên đồi Tà Năng, bao tia mặt trời chói lóa ập ngay vào người  hứng cho bằng hết vitamin đen đã lắm người ơi.

Nắng bình minh đẹp, thứ ánh sáng trong vắt đầy sức sống của buổi sớm mai, cả đám ham hố chạy ù lên đồi phía đối diện chỗ dựng lều, ai cũng bắt cho trọn từng khoảnh khắc đẹp đẽ ấy, về nhà nhấp vào link té ghế ủa ủa hoài, đâu mất cái đầu đen rồi, mặt trời sáng chói làm lóa đi phần trên, bạn. Ban đầu thấy nó xấu xí, sợ sợ, hình gì mà kỳ, bạn chụp ảnh sao mà hỏng có tâm vậy ta. Duyên cớ gì đó từ nắng 1h chiều nghĩ qua nắng sáng, mình không chấp nhận tấm hình, nó chỉ là hình ảnh ghi lại mai này ta còn nhớ có những ngày chui vào rừng làm bạn với cỏ cây.


Mấy ngày này ngồi thiền không còn nhiều mà chuyển qua nghe Pháp thấy hay lắm thay, dẫn lời sư cô Chân Lĩnh Nghiêm có chia sẻ : Nếu em có nhiều bất an, không thể ngồi thiền được thì em có thể đi thiền hành, em có thể niệm danh hiệu bồ tát Quan Thế Âm, hoặc lấy sách Phật giáo ra đọc, hay nghe CD nhạc tâm linh, nghe CD pháp thoại. Hiện nay các cuốn sách Phật giáo được các phát thanh viên đọc rất diễn cảm, em nên thỉnh những CD đọc sách ấy về nghe. Đó cũng là tu đấy em, ngồi thiền chỉ là một trong vô số cách tu thôi. Nếu cách này, lúc này không phù hợp với mình thì mình phải chuyển sang cách khác, không thể ngồi đó mà chịu chết được. Chúng ta phải làm chủ số phận của mình, phải chuyển nghiệp bất thiện thành nghiệp thiện, chuyển quả báo xấu thành quả báo lành. Không có ai khác, chính chúng ta phải tự vén đi những đám mây mù để cho ánh nắng rọi xuống cuộc đời của mình”. Ý trích dẫn ra lại vì tạm ngưng ngồi chơi với thiền chuyển qua cái khác làm thức ăn ngon bổ rẻ cho não.

Quay lại tự hỏi mình vì đâu mà mình dính mắc vào cái đẹp hoàn hảo, sao không thấy như là đang thấy, nghe như là đang nghe, tách mình ra khỏi sự vật đó, đứng sang một bên chỉ nhìn nó thôi, những điều này mình được nghe trên hiểu biết đột nhiên cơ hội thực hành đến mới thấm thía vô cùng. Nếu cứ thắc mắc rằng sao nó không đẹp thì mình đang đắm nhiễm, đòi hỏi theo ham muốn, tâm tham lại khởi lên. Ô kìa tâm đã đi xa rồi em ơi, còn đâu tỉnh giác, nào quay về quay về với hiện tại rằng hình lung linh bị thiếu gì đó, nhưng nó vẫn đẹp theo cách khác, chấp nhận như vậy thấy sao nhẹ nhàng, lòng tràn bao dung với chính mình hơn là vướng vào suy nghĩ để rồi khổ đau, bởi mình đâu có muốn như vậy đúng không. Thấy có liên quan tới vô số vạn lần những thứ khác mượn tấm hình nhắc nhở mình.

Cảm ơn nắng nhờ có bạn mà mình nhận ra điều này
Cảm ơn event của chị Rô, cái cớ để ra ngoài, học nghe cảm những điều hay ho, được ăn bún chả, mua về một túi chè chuối, rất ghét ăn chuối nhưng các thể loại được làm từ chuối thì mình không bao giờ từ chối đâu. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Yêu thương chính mình